Tieudaothuquan

Chương thứ năm mươi ba – Tra tham quan (5)

Tuy nói là cùng nhau ăn cơm nhưng Bắc Phương Nguyệt lại bố trí hai bàn đồ ăn, nàng với Thường Thiếu Điển ngồi một bàn, cố tình để Bắc Phương Thần và Dạ Vị Ương một bàn, có điều vì mọi người đều ở chung một phòng nên không có người nào dám dị nghị.

Dạ Vị Ương và Bắc Phương Thần ngồi bên cạnh cửa sổ, mùa đông sắc trời mau tối, mấy ngọn đèn lồng đã được treo ngoài khách điếm ánh lên vài mảnh bông tuyết bay tán loạn rồi nhẹ nhàng rơi xuống.

Lúc ăn cơm, Dạ Vị Ương bị mắng một trận, không uống rượu nữa, trước mặt cậu chỉ có một chén trà vừa ăn vừa nghe Bắc Phương Thần kể những câu chuyện thú vị từng nghe thấy được trong ba năm vào Nam ra Bắc. Một bữa cơm tuy chỉ có hai người bọn họ nhưng chẳng hề nhàm chán, nhiều lúc Dạ Vị Ương còn nghe đến quên cả ăn.

“Sau này nếu có cơ hội ta cũng muốn được đi khắp nơi giống như Bắc Phương huynh, chứ suốt ngày cứ ở một chỗ thế này sớm muộn gì cũng buồn đến chết.” Dạ Vị Ương cảm thán.

Bây giờ cậu không có biện pháp phân thân, nhưng cậu đã suy tính hết rồi. Sau khi mọi chuyện giải quyết xong cậu sẽ đi xung quanh ngắm cảnh một chút, xem như không uổng phí chuyến xuyên không về cổ đại này.

“Cơ hội đều do tự mình tạo, nhớ kỹ điều này. Sau này ta nhất định sẽ dẫn ngươi đi du ngoạn khắp nơi, ngươi cảm thấy thế nào?” Bắc Phương Thần nâng chén rượu cười nhẹ.

Dạ Vị Ương liên tục gật đầu, có người dẫn cậu đi du ngoạn đương nhiên rất tốt, huống chi còn là hướng dẫn viên siêu cấp chuyên nghiệp như Bắc Phương Thần.

Trò chuyện tán gẫu một lát Dạ Vị Ương bèn hỏi Bắc Phương Thần về vấn đề buôn bán lương thực, cậu chỉ tùy tiện hỏi một câu, không ngờ kết quả lại ngoài dự liệu của cậu.

“Hơn nửa số lương thực đã được phát?”

Bắc Phương Thần không để tâm nói: “Việc buôn bán chỉ nhân tiện thôi tại ta nghĩ nơi này thiếu lương thực, quan huyện Mân Thành hẳn sẽ mua một ít, không ngờ rằng hắn mua thì có mua đấy, nhưng sau đó hắn ta lại bán lại với giá cao hơn trăm lần. Khi ta biết việc làm của hắn nhất quyết không bán lương thực cho hắn nữa, sai hạ nhân đi quyên tặng hết rồi.”

Cứ như số lương thực đang nói tới không phải của hắn vậy, chỉ là ít đồ không dùng đến mà thôi. Nhưng Dạ Vị Ương biết số lương thực này bây giờ cho dù bán giá cao đi nữa chắc chắn cũng sẽ có người mua.

“Xem ra ngươi không biết chuyện này.” Bắc Phương Thần nói.

Việc tri huyện Mân Thành tham ô, Dạ Vị Ương biết, nhưng không ngờ tên này còn ngấm ngầm đầu cơ trục lợi, kiếm tiền từ nạn dân. Dạ Vị Ương không tiếp tục che giấu nữa, nói tất cả những kế hoạch cậu đang thực hiện nói cho Bắc Phương Thần.

Bắc Phương Thần sau khi nghe xong gật đầu nói: “Cố ý thân cận với đối phương tìm bằng chứng cũng là biện pháp tốt, nhưng ta và tri huyện MânTthành từng tiếp xúc qua. Người này rất giảo hoạt, nếu như trong cung đã phái người đến điều tra hắn, mấy ngày nay không chừng hắn đã phát hiện ra rồi. Bây giờ dù ngươi có chủ động kết giao với hắn, chỉ sợ hắn cũng đã đề phòng trước, sẽ không dễ dàng để lộ dấu vết.”

“Tóm lại cũng không thể để cho hắn tiếp tục ung dung ngoài vòng pháp luật.”

“Thật ra ta có một biện pháp.”

Hai mắt Dạ Vị Ương sáng lên: “Bắc Phương huynh có cao kiến gì?”

Bắc Phương Thần suy nghĩ một chút nói: “Muốn tìm chứng cứ không nhất thiết phải nhắm vào tri huyện. Ta nhớ bên cạnh hắn có một tên chưởng quản tài vụ, tìm cách để cho tên kia khai ra tri huyện là xong.”

“Ngươi cứ duy trì thái độ cũ, không để ý đến tri huyện Mân Thành, hắn sẽ nghĩ ngươi đang chướng mắt một tên quan nhỏ nhoi như hắn. Bây giờ ngươi phải ở Quảng Nam khởi công xây dựng thủy lợi, chắc chắn hắn sẽ tìm cơ hội đến nịnh bợ ngươi tìm chút lợi lộc cho mình. Nếu chủ động đi tìm hắn ngược lại sẽ làm hắn hoài nghi.”

Dạ Vị Ương gật đầu, lời Bắc Phương Thần nói rất có đạo lý, cậu hỏi: “Nhưng làm sao để tên kia đồng ý khai sự thật?”

Bắc Phương Thần nghe thấy lập tức nở nụ cười, hứng thú nhìn Dạ Vị Ương nói: “Vậy còn phải xem ngươi làm thế nào để hắn mở miệng.”

“Chúng có thể bố trí một cái bẫy để đối phương tự nhảy vào, hai ngày nữa ta dự định sẽ rời khỏi Mân Thành, lúc đó ta sẽ đãi tiệc ở Tụ Tiên Lâu, ngươi cứ đúng giờ đến đây, tri huyện kia cho dù không thể đến cũng sẽ phái tâm phúc của hắn đi dò xét tin tức…”

Trong bữa cơm, Dạ Vị Ương và Bắc Phương Thần đã thảo luận xong biện pháp, thời gian ước định là ngày mốt lúc Bắc Phương Thần bọn họ chuẩn bị rời Mân Thành.

Tin tức Bắc Phương Thần chiêu đãi Dạ Vị Ương rất nhanh đã truyền ra ngoài, không chỉ vậy còn âm thầm tung ra thông tin Dạ Vị Ương muốn đem một phần công trình khởi công xây dựng thủy lợi giao cho Bắc Phương Thần làm. Tri huyện Mân Thành quả nhiên không tiện đến nên phái tâm phúc của hắn đi thăm dò, nhưng điều đối phương không ngờ đến là tên đó vừa vào uống chén rượu, ngay cả Dạ Vị Ương còn chưa thấy đâu đã hôn mê bất tỉnh.

______________________

Edit nói ra suy nghĩ của mình: Chương này đã làm xong tối qua nhưng ta lười type quá nên để hôm nay post chung với chương mới ^^~

Hết chương thứ năm mươi ba

 

Bình luận

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x