Tieudaothuquan

Chương thứ hai – Bắc Thần Diêu Quang.

Dạ Vị Ương giãy giụa muốn chạy, nhưng hiện tại một chân cậu đã bị thương, thân thể vừa yếu vóc dáng lại nhỏ, còn bị Bắc Phương Nguyệt ôm chặt nên việc thoát khỏi là không thể nào.

“Đừng sợ đừng sợ, ngoan nha.” Bắc Phương Nguyệt giống như đang dỗ trẻ con, nhẹ nhàng vuốt lông cậu.

Không sợ mới lạ, cậu còn muốn đi tìm Đại tướng quân, cậu không muốn ở đây chờ chết, ok?

Dạ Vị Ương tiếp tục giãy giụa, bị Bắc Phương Nguyệt ôm đến trước cửa xe ngựa, nữ tử khom thắt lưng, cúi đầu nói: “Hoàng huynh, ta vừa tìm thấy một tiểu hồ ly cho huynh này.”

“Vào đi.” Trong xe ngựa truyền ra âm thanh nam nhân hơi trầm thấp, so với tiếng gào thét của gió Bắc càng thêm lẫm liệt thấu xương.

Có điều… âm thanh này hình như có chút quen tai?

Bắc Phương Nguyệt gọi đối phương là hoàng huynh, chẳng lẽ người bên trong là —

Cửa xe ngựa mở ra, Dạ Vị Ương nhìn thấy một nam nhân ngồi trong xe ngựa đang đùa giỡn với một con hồ ly, cậu nhất thời sửng sốt —— Bắc Phương Thần!

“Ngao.” Dạ Vị Ương nhịn không được kêu thành tiếng, lúc nhìn thấy ánh mắt sắc bén của đối phương liền vội bụm miệng, nhưng cậu lại quên mất rằng động tác này do một con hồ ly làm sẽ kỳ lạ tới cỡ nào.

Trong xe ngựa, Bắc Phương Thần hơi nheo mắt, nhìn vải băng màu trắng quấn trên miệng vết thương Dạ Vị Ương: “Bị thương sao?”

“Giữa đường gặp một tên thợ săn. Hắn nói vừa bắt được một tiểu hồ ly, có lẽ do rơi vào bẫy nên chân nó mới bị thương.” Bắc Phương Nguyệt ôm tiểu hồ ly trong ngực đặt vào trong xe ngựa.

Dạ Vị Ương nằm úp sấp ở trong xe ngựa cố gắng kết nối mớ thông tin hỗn loạn mà cậu vừa khám phá được. Bắc Phương Thần không phải sinh ra ở gia đình thương nhân bình thường. Không lẽ là… hoàng tử của một quốc gia?

Sự hỗn loạn trong lòng Vị Ương càng thêm rối rắm, trong ấn tượng của cậu Bắc Phương Thần là một bằng hữu thông minh đáng tin cậy, nhưng bây giờ nhìn cảnh tượng trước mắt… hù chết bổn hồ ly rồi!!!

Trong xe ngựa trừ cậu còn có ba tiểu hồ ly khác, lông trắng mịn trơn nhẵn óng ánh như nước, tất cả đều đang vây quanh người Bắc Phương Thần ăn thứ gì đó, Dạ Vị Ương vừa nhìn kĩ, lông tơ liền dựng đứng lên. Mấy tiểu hồ ly này đang ăn sống chuột, cảnh tượng máu chảy đầm đìa khiến cậu suýt chút nữa ói ra.

“Vẫn là tiểu muội có lòng.” Bắc Phương Thần thản nhiên cười, ôn nhuận lãnh ngọc, bộ dáng phong hoa tuyệt đại, tôn quý vô song.

So với trước đây khi ở Quảng Nam, gương mặt hắn càng tăng thêm vài phần lạnh lùng cùng lãnh khốc.

Cánh cửa xe ngựa phía sau “canh” một tiếng đóng lại, Dạ Vị Ương quay đầu nhìn, cửa này đủ dày, với cái đầu nhỏ tẹo này của cậu chắc chắn không đẩy ra nổi rồi.

Bắc Phương Thần dường như không có ý định lại bế cậu lên, chỉ ngồi tại chỗ vừa uống rượu vừa thưởng thức trường kiếm còn đang dính máu trong tay, tầm mắt cũng dừng lại trên người mấy hồ ly đang ăn chuột kia.

Dạ Vị Ương cẩn thận xoay người dùng móng vuốt nhỏ cào cào cửa gỗ. Uầy gỗ tốt quá trời nè, ngay cả một vết xước cũng không có, nhưng cậu không phát hiện mọi hành động của cậu đều đã bị Bắc Phương Thần thu hết vào mắt.

Phía sau đột nhiên truyền đến tiếng kêu rên thống khổ của hồ ly, Dạ Vị Ương nhanh chóng quay đầu lại, trường kiếm nhiễm máu trong tay Bắc Phương Thần đã đâm xuyên qua cổ hồ ly nọ, hắn dùng kiếm nâng hồ ly lên, coi như rác rưởi ném thẳng ra ngoài.

Dạ Vị Ương kinh hãi một trận, khập khiễng đi tới một góc trong xe ngựa nằm úp xuống, cậu chưa từng thấy dáng vẻ tàn nhẫn đáng sợ như vậy của Bắc Phương Thần, hay nói đúng hơn, người trước mặt cậu lúc này đã hoàn toàn trở nên xa lạ.

“Đói bụng à, tiểu cô ly (hồ ly cô độc).” Bắc Phương Thần nhìn về hướng tiểu hồ ly đang chui vào trong góc, trường kiếm kéo con chuột bị ăn hết phân nửa vứt tới trước mặt Dạ Vị Ương.

Con chuột kia không có đầu chảy đầy máu tươi suýt rơi trúng người Dạ Vị Ương, cậu sợ tới mức nhảy dựng lên vội trốn sang một bên cách con chuột chết máu chảy đầm đìa kia thật xa.

Cậu đói bụng!

Tuy bây giờ đã biến thành hồ ly rồi nhưng cậu vẫn là một con người, sao có thể thích ăn chuột chứ.

Sau khi Dạ Vị Ương tránh qua, một con hồ ly khác liền chạy đến ngậm lấy nửa con chuột kia tha đi.

Dạ Vị Ương lui vào trong góc cuộn thành một cục, cảnh trước mắt giống như trong phim kinh dị hù người xem sợ hãi.

Bảo bối cũng sợ… Bảo bối vừa đói vừa bị dọa… Bảo bối tổn thương nhưng bảo bối không dám nói…

Dạ Vị Ương mở to mắt nhìn Bắc Phương Thần dùng trường kiếm giết chết một hồ ly khác trong xe rồi ném đi, ánh mắt từng làm cho cậu cảm thấy an tâm giờ phút này giống như đôi mắt của ác ma, hiện rõ sự tàn nhẫn, vô tình cùng lãnh huyết.

Trong xe ngựa trống không chỉ còn lại cậu và Bắc Phương Thần, nam tử cầm theo trường kiếm đi tới.

Cho dù biết Bắc Phương Thần nếu muốn giết cậu, chắc chắn cậu sẽ chạy không thoát, nhưng Dạ Vị Ương cũng không thích ngồi đó chờ chết.

Cậu đứng lên, khập khiễng chạy về hướng bên cạnh cố gắng tránh đi Bắc Phương Thần, nhưng đối phương lại đi từng bước ép sát đến bên trong giường ngủ phía sau bình phong ngăn cách.

Giường cũng không cao lắm, Dạ Vị Ương hai chân trước nằm sấp trên giường cố gắng bò lên, hai chân nhỏ phía sau đạp đạp, cảm giác hai chân sau như có lực hỗ trợ đẩy cậu một cái, tiểu hồ ly thuận lợi bò lên giường lớn của Bắc Phương Thần.

Không đúng, vừa rồi ai mới đẩy tui dị?

Dạ Vị Ương quay đầu lại nhìn thì thấy khóe môi Bắc Phương Thần hơi nhếch lên, giống như nhìn thấy ác, ma cậu vội vàng chui vào trong ổ chăn nhắm mắt thật chặt.

Đợi hồi lâu vẫn chưa thấy cái chết ập tới, cậu nghe thấy âm thanh Bắc Phương Thần ở bên ngoài: “Người đâu, thu dọn phòng sạch sẽ, mang chút thức ăn tới.”

Dạ Vị Ương trốn ở trong chăn không ra, rõ ràng trước kia lúc ở Mân Thành Bắc Phương Thần nhìn vô hại biết bao, vừa tốt vừa đáng tin cậy, vì giúp đỡ cậu mà chạy tới chạy lui, nhưng vì sao hiện giờ gặp lại cậu cảm thấy đối phương đáng sợ như thế.

Bốn bề chìm trong bóng tối nhưng cũng làm Dạ Vị Ương đang hoảng loạn dần yên tĩnh trở lại, cậu khẽ tự hỏi về chuyện của Bắc Phương Thần.

Ba năm trước rời bỏ quê hương ngao du tứ xứ rèn luyện bản thân, không phải thương nhân mà xuất thân từ hoàng thất, đến Mân Thành buôn bán lương thực giúp cậu bắt tham quan Mân Thành, còn có…

Đầu xuân về nhà, thật ra là đầu xuân về nước ha?

Bắc Phương Thần, Bắc Phương Nguyệt, nhất định không phải tên thật.

Bắc Phương, đến từ quốc gia phía Bắc —— Bắc Thần quốc!

Trái tim Dạ Vị Ương giống như bị đông cứng ngưng hoạt động, Bắc Phương Thần không phải là Bắc Phương Thần, thật ra chính là hoàng tử ba năm trước bị Bắc Thần hoàng đế lưu đày ra bên ngoài ——— Bắc Thần Diêu Quang?!

Yêu thích hồ ly, rồi lại giết chết hồ ly.

Thông minh tuyệt đỉnh, rồi lại thủ đoạn tàn nhẫn.

Dạ Vị Ương kinh ngạc phát thành tiếng, mọi thứ ập đến quá bất ngờ, cậu khó có thể đem Bắc Phương Thần trong trí nhớ cùng ác ma Bắc Thần Diêu Quang trong lời đồn hòa làm một.

Nhưng vừa rồi, cậu tận mắt nhìn thấy Bắc Phương Thần giết chét từng con hồ ly ra, cậu cũng nhìn thấy đám binh lính nghiêm chỉnh bên ngoài, hay những nô lệ còng lưng cực khổ ra kéo xe ngựa.

Nhiêu đây cũng đủ để nói cho Dạ Vị Ương biết, Bắc Phương Thần, chính là Bắc Thần Diêu Quang trong lời đồn rồi.

Chăn đột nhiên bị xốc lên, ánh sáng đột ngột chiếu đến khiến Dạ Vị Ương theo bản năng lui về phía sau, một bàn tay to rất nhanh bế cậu lên.

“Ngao ngao.” Nghĩ đến người ôm mình lúc này là Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương sợ hãi run lẩy bẩy.

“Ta còn tưởng ngươi bị ngộp chết trong chăn rồi chứ.” Bắc Thần Diêu Quang đặt Dạ Vị Ương lên gối nằm, một tay nắm cái đuôi xù Dạ Vị Ương không cho cậu chạy trốn, một tay ôn nhu vuốt lông, “Sao lại run rẩy như vậy, là vì lạnh hay vì sợ ta, hửm?”

Mẹ nó xong đời xong đời rồi!!!

Cậu đang ở trong tay Bắc Thần Diêu Quang.

Vừa bò khỏi sông đã bị thợ săn bắt. Mới bị thợ săn bán cho Bắc Phương Nguyệt, chưa kịp mừng vì sẽ không bị lấy thịt lột da thì cậu lại rơi vào tên đại biến thái này.

Ngay lúc Dạ Vị Ương đang im lặng khóc than vì số phận bi thảm của mình, đột nhiên một mùi thơm mê người thoang thoảng xung quanh, cậu giật giật cái mũi nhỏ ướt sũng, ngẩng đầu lên liền thấy trước mắt bày ra một bàn mỹ thực mê người.

“Gà tương hoa quế, lưỡi vịt bách hoa, nấm rơm xào mỡ, ngân nhĩ xào tiêu, đậu hũ minh châu, sa chu đạp thúy, tỳ bà đại tôm [1]… ” Bắc Thần Diêu Quang liên tục nói ra vài tên thức ăn.

Đồ ăn nhìn đã ngon, nghe tên càng thấy ngon, mấy ngày nay cậu chưa từng được ăn no, đói đến mức da bụng sắp dính vào da lưng luôn rồi. Nhìn đống đồ ăn thơm ngon nóng hổi trên bàn nhịn không được chảy nước miếng.

“Muốn ăn không?” Bắc Thần Diêu Quang gắp một miếng thịt gà để trong lòng bàn tay đặt trước mặt Dạ Vị Ương, thịt gà tươi ngon thấm đẫm nước sốt còn lộ ra mùi hoa quế nhàn nhạt, thoạt nhìn thơm ngon vô cùng.

Dù sao cũng sẽ chết, cậu tình nguyện làm một con ma no chứ không muốn làm con ma đói, Dạ Vị Ương không run rẩy nữa, nâng đầu đi qua hé miệng nhỏ cắn thịt gà trong tay Bắc Thần Diêu Quang.

Ừm, quả nhiên rất ngon.

Một miếng thịt gà nho nhỏ rất nhanh bị cậu ăn sạch sẽ, vươn đầu lưỡi liếm nước sốt dính trong lòng bàn tay Bắc Thần Diêu Quang. Dạ Vị Ương vốn ăn còn chưa đã, hai mắt lấp lánh ngước nhìn Bắc Thần Diêu Quang.

Nếu đây là bữa ăn cuối cùng của tui, xin hãy cho tui ăn thiệt no đi mà TT

Ánh mắt Bắc Thần Diêu Quang híp lại, dùng đũa gắp một ít thức ăn để vào lòng bàn tay cho tiểu hồ ly ăn, Dạ Vị Ương ăn bao nhiêu hắn liền gắp bấy nhiêu, thức ăn trên bàn Bắc Thần Diêu Quang lay động một hồi, đều là đút cho Dạ Vị Ương ăn.

Cái bụng nhỏ xẹp lép nhanh chóng tròn xoe lên, lông tiểu hồ ly của Dạ Vị Ương khi trưởng thành so với hồ ly khác mượt mà hơn một chút, lúc này ăn uống no đủ liền giống như quả cầu tuyết trắng co rút trong ngực Bắc Thần Diêu Quang buồn ngủ.

Dạ Vị Ương cũng không giống như vừa rồi sợ hãi Bắc Thần Diêu Quang nữa, dù sao cậu có sợ hãi thế nào cũng không thay đổi được kết quả, một khi đã như vậy thì cứ để cho bản thân trước khi chết dễ chịu một chút, ăn uống no đủ rồi ngủ một giấc thật ngon. Ngày mai xảy ra chuyện gì thì đó là chuyện của ngày mai.

Có nhiệt độ ấm áp từ cơ thể Bắc Thần Diêu Quang, Dạ Vị Ương nhanh chóng rút vào rồi ngủ say, bộ dáng thỏa mãn đáng yêu khiến người khác yêu thích vô cùng.

Khóe miệng hiện ra một tia cười, Bắc Thần Diêu Quang đưa tay nhẹ nhàng vuốt bộ lông mềm mại dày mượt của tiểu hồ ly.

“Hửm?” Ngón tay đột nhiên dừng lại trên cổ tiểu hồ ly, Bắc Thần Diêu Quang nhẹ nhàng tách lông tiểu hồ ly sang hai bên, hé ra một dây tơ hồng thắt nút. Hắn nương theo sợi dây tơ hồng sờ xuống… là một mảnh ngọc bội.

[1]

Sa chu đạp thủy (thịt lạc đà)

 

Tỳ bà đại tôm

 

Hết chương thứ hai

 

Bình luận

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x