Tieudaothuquan

“Cho tôi ba trăm lá gan tôi cũng không dám chọc vào nhà họ Kinh. Chẳng may bị phát hiện thì không chỉ là chuyện ngồi đồn cảnh sát ba tháng đâu…” Chu đại sư bối rối trả lời.

“Ông nghĩ cho kỹ.” Bạch Ngộ Hoài thong dong nói.

Chu đại sư đối diện với ánh mắt của anh, rõ ràng chỉ là ánh mắt bình tĩnh không dao động nhưng ông ta lại sợ run cả người: “Chẳng phải cậu cho tôi năm trăm lá gan ư? Tôi nghe cậu.”

“Dạy ông ta chút đi.” Bạch Ngộ Hoài nói với cậu thanh niên kia.

Mặc dù anh chàng không hiểu dụng ý lắm nhưng vẫn thành thật gật đầu: “Ông đi theo tôi hai ngày trước đã.”

Chu đại sư đành phải nơm nớp theo sau cậu ta.

Lúc này, Lâm Chi mới run rẩy thò đầu ra từ sau tấm rèm sân khấu, yếu ớt lên tiếng: “Mấy người… giết người ư? Các người… giết Lưu Đông Phong rồi hả?”

“Gã không phải người, mà là quỷ.” Kinh Tửu Tửu mở điện thoại di động, tìm bài báo “Cái chết kỳ bí của người đàn ông trong rạp hát” của Lưu Đông Phong đưa cho Lâm Chi xem.

Kinh Tửu Tửu: “Ừm, anh có biết chữ không?”

Lâm Chi: “Hổng biết.”

Kinh Tửu Tửu: “…”

Kinh Tửu Tửu: “Thế sao anh biết nội dung kịch bản vậy hở?”

“Ngày nào bọn họ cũng đọc rất nhiều lần, thế là nhớ. Hơn nữa, Lưu Đông Phong cũng đọc cho tôi nghe.”

Kinh Tửu Tửu đành phải nhắc nhở anh ta một cách vừa khéo léo vừa thẳng thắn: “Anh còn chẳng biết chữ, thế mà vẫn muốn dạy người khác diễn kịch hả?”

Lâm Chi mù chữ, xấu hổ im lặng.

Trong lúc nhất thời lại quên rốt cuộc Lưu Đông Phong là quỷ gì, gã chết thật thê thảm.

Kinh Tửu Tửu hỏi: “Lưu Đông Phong là bạn của anh à?”

Lâm Chi khẽ gật đầu.

Kinh Tửu Tửu: “Nếu là bạn tốt thì nên đưa anh đi học mới phải.”

Lâm Chi sững sờ: “Đi học?”

Kinh Tửu Tửu: “Đúng vậy, mù chữ làm gì cũng khó.”

Lâm Chi nghe xong lại ngại ngùng không nói gì.

Sau đó, Kinh Tửu Tửu giải thích Lưu Đông Phong là người như thế nào cho Lâm Chi nghe. Chỉ là một luồng hỗn độn không thể thấu cảm, con người chui vào phòng người khác, nhìn người khác chìm vào giấc ngủ là chuyện kinh tởm và khủng khiếp cỡ nào. Đương nhiên anh ta cũng không thể hiểu được, Lưu Đông Phong là kẻ ghê tởm ra sao.

Quả nhiên vẫn ít học quá.

Kinh Tửu Tửu lặng lẽ thở dài.

Bạch Ngộ Hoài kiên nhẫn nghe hồi lâu, thấy bầu không khí chợt yên tĩnh, anh thản nhiên nói: “Đã không phân được thiện ác, ở lại trên đời cũng vô ích…”

Lâm Chi giật thót lòng mề, vội vàng nhìn sang Kinh Tửu Tửu: “Không không không, tôi vẫn còn cứu được.”

Kinh Tửu Tửu cũng rối rít ngoảnh sang dòm Bạch Ngộ Hoài.

“Hôm nay, lúc Tiểu Trình đi dạo trong rạp hát đã bày một trận pháp. Đó là trận pháp được lưu truyền từ thời cổ đại, chuyên dùng để bắt hỗn độn.” Bạch Ngộ Hoài thoáng dừng lại rồi nói tiếp: “Cậu không muốn dùng hỗn độn nặn một bộ xương mới sao?”

Tiểu Trình mà anh nhắc đến chính là thanh niên biết bắt quỷ kia.

Lâm Chi: !

Kinh Tửu Tửu: ?

Kinh Tửu Tửu ngơ ngác hỏi: “Nặn thế nào?”

Bạch Ngộ Hoài: “Hỗn độn không sống không chết, chỉ có ăn vào bụng mới có thể bổ sung cho bản thân.”

Lâm Chi: !!!

Lâm Chi: “Xin đừng ăn tôi.”

“Tôi không phải hỗn độn, tôi là người mà!” Lâm Chi gào lên.

Kinh Tửu Tửu nhíu chặt mày: “Thôi không thèm.” Kinh Tửu Tửu nhìn vết máu loang lổ trên quân trang của Lâm Chi: “Máu đỏ sền sệt, ăn hổng trôi đâu.”

Lâm Chi nghe vậy cũng không vui lắm. Cậu nhóc trước mặt đang chê anh ta phải không?

“Hay là cậu cứ ăn tôi đi.” Lâm Chi phủi quân trang trên người: “Tôi không bẩn lắm đâu.”

Kinh Tửu Tửu túm ống tay áo Bạch Ngộ Hoài, đi ra ngoài mới nói nhỏ: “Anh ta không chỉ là một luồng khí hay một khối ý thức nữa. Anh ta đã bị Lưu Đông Phong nhuộm suy nghĩ của con người, ăn anh ta chẳng khác gì ăn người. Kì cục lắm. Thôi chúng ta đi đi.”

“Nhưng những gì anh ta tiếp thu không phải là tư duy của người bình thường.” Bạch Ngộ Hoài nhắc nhở.

“Vậy cũng kỳ lắm. Cứ như trong người tôi nhét thêm một người nữa á… Kiểu như tôi sống chung với anh ta cả ngày lẫn đêm vậy…”

Sống chung cả ngày lẫn đêm?

Bạch Ngộ Hoài nheo mắt.

Bạch Ngộ Hoài: “Ừm, cậu nói có lý. Vậy thôi đừng ăn.” Anh nói tiếp: “Chúng ta nghĩ cách khác, trên đời này vẫn luôn có hỗn độn chưa được khai sáng.”

Đã không ăn thì với bọn họ, hỗn độn cũng chẳng có ý nghĩa gì.

Bạch Ngộ Hoài dẫn Kinh Tửu Tửu ra ngoài rạp hát.

Lâm Chi: ?

Sao nói đi là đi thế? Lâm Chi vội vàng đuổi theo. Ghét tui đến mức đó hả trời? Cũng đúng, lần trước cậu ấy nói mình xấu mà.

Lâm Chi không ở lại được nữa, vừa đuổi theo sau vừa gọi: “Hay là cậu cứ ăn tôi đi… Nếm thử hương vị trước xem… Tôi sạch lắm à nha… Biết đâu ăn cũng mlem.”

Đạo diễn ngồi bên cửa sổ thủy tinh trong tiệm trà sữa, nhìn chằm chằm vào rạp hát.

Thôi toi rồi… Sao vẫn chưa ra nhể? Chẳng lẽ chọc giận cái vị địa phược linh gì đó nên bị giết rạt rạt luôn rồi sao?

Đạo diễn thực sự không chờ nổi nữa, ông xuống lầu tới bên ngoài rạp hát, một tay cầm chặt điện thoại để sẵn sàng báo cảnh sát bất cứ… lúc… nào?

“Cậu Bạch!” Đạo diễn gọi to, râu quai nón bên miệng cũng rung theo.

Bạch Ngộ Hoài khẽ gật đầu: “Mọi chuyện đã giải quyết xong.”

Đạo diễn nơm nớp hỏi lại: “Thật á?”

Kinh Tửu Tửu không nhịn được nói: “Thật ra còn một thứ vẫn ở bên trong. Nhưng nó không phải quỷ, chỉ là không có học thức thôi à…”

Đạo diễn run rẩy hỏi: “Cái… cái gì vậy?”

Lâm Chi nghe được cuộc đối thoại bên ngoài cách một cánh cửa, anh ta vừa thẹn vừa không cam lòng cào cửa: “Thôi nha… Mù chữ cũng đâu ảnh hưởng đến sự ngọt nước của tui!”

Kinh Tửu Tửu thấy rõ vẻ sợ hãi của đạo diễn, nghĩ đi nghĩ lại bèn quay người trở vào rạp hát.

Lâm Chi thấy cậu, vẻ mặt vui mừng phấn khởi.

“Ừm, anh nói đúng, anh là người.” Kinh Tửu Tửu nói.

Lâm Chi sững sờ.

Kinh Tửu Tửu hỏi anh ta: “Anh có còn nhớ Lâm Chi là người thế nào không?”

“Tướng quân.”

“Anh biết tướng quân phải làm gì không?”

“Giết người.” Lâm Chi liếm môi, vui mừng nói: “Tôi biết lời thoại. Sau khi giết người, Lâm Chi thích chặt xác ra thành trăm nghìn mảnh, cho nên mới được gọi là đao phủ trong quân. Nghe cũng ghê gớm lắm! Có phải cậu cũng thấy thế không?”

Lâm Chi nói xong xoay người: “Cậu thấy tôi đẹp trai không?”

Nói đoạn, Lâm Chi ngẫm nghĩ: “Có thể lúc giết người sẽ đẹp trai hơn đó.”

Kinh Tửu Tửu phủ nhận: “Không phải, tướng quân không giết dân thường, cũng không hành hạ người khác. Trong lịch sử có rất nhiều vị tướng nổi tiếng và vĩ đại. Nếu so sánh, Lâm Chi chỉ là bùn lắng trên mặt đất, còn bọn họ là những áng mây trên trời. Anh nên học hỏi bọn họ.”

Lâm Chi nghe chữ “học” thì nghĩ ngay mình là kẻ mù chữ, vội vàng hỏi rất nhiệt tình: “Học ở đâu cơ?”

“Trong phòng nghỉ có một cái radio đạo cụ đã cũ, anh chỉnh nó về kênh FM.324, ngày nào radio cũng kể những câu chuyện xưa đấy.”

Lâm Chi mơ mơ màng màng ghi nhớ.

“Anh phải nghĩ thật kỹ, anh muốn làm gì.” Kinh Tửu Tửu thoáng dừng, chân thành nói: “Nếu không anh chẳng khác gì cậu diễn viên mặc trường sam hay nữ diễn viên treo cổ kia đâu. Các anh cũng không thể làm những điều mình muốn. Như thế rất tệ.”

“Tôi không tệ, tôi giỏi hơn bọn họ đó.” Lâm Chi không phục, lao vào hậu trường tìm radio nhanh như chớp.

Kinh Tửu Tửu quay ra: “Xong rồi, chúng ta đi thôi.”

Bạch Ngộ Hoài: “Radio?”

Kinh Tửu Tửu nghiêng đầu, ghé sát anh bảo: “Trước kia lúc ở lâu đài, tôi thường nghe radio vì không có tivi để xem đó.”

Bạch Ngộ Hoài liếc ra sau.

Kinh Tửu Tửu lại nói: “Anh ta nghĩ mình là người, vậy thì để anh ta làm người là được. Muốn làm người tài giỏi là điều khó nhất trên đời này. Con người phải tuân thủ vô số quy tắc và luật lệ.”

Bạch Ngộ Hoài nhẹ nhàng đáp lời, không hỏi lý do Kinh Tửu Tửu làm vậy.

Đạo diễn bên cạnh nghe mà chẳng hiểu gì.

Kinh Tửu Tửu mỉm cười với ông: “Bây giờ thì ổn rồi, thứ kia sẽ không gây chuyện đâu. Chúng ta đi thôi.” Câu sau là nói với Bạch Ngộ Hoài.

Chuyện quỷ phá rạp hát cứ vậy trôi qua, động tĩnh nhỏ đến mức ngay cả phóng viên báo lá cải cũng chẳng ho he gì. Chỉ là lần này Mạnh Hòa Tân bị vỡ đầu, đương nhiên suất diễn trong kịch nói cũng ngâm nước, Kinh Tửu Tửu cũng không xem được.

Bạch Ngộ Hoài nói với cậu trên xe: “Tôi phải vào tổ rồi.”

Kinh Tửu Tửu cẩn thận hỏi lại mới biết là phải vào đoàn phim mới. Cậu chưa từng đến đó bao giờ, sự chú ý của cậu nhanh chóng bị thu hút, dần quên vụ kịch nói.

Đây là ngày thứ tư Kinh Thị đích thân chi món tiền lớn thuê đại sư, thư ký đưa một bản danh sách cho Kinh Đình Hoa.

“Tất cả có ba người này.” Thư ký nói.

Kinh Đình Hoa nhíu mày: “Quá ít.”

Thư ký cũng nhăn mặt: “Không biết ai đã truyền tin Cừu đại sư qua đời. Có vài người thấy sợ nên cũng không dám tới.”

Kinh Đình Hoa lạnh lùng nhếch miệng: “Kiếm tiền nghề này mà còn nhát gan như vậy!”

Thư ký hỏi: “Dẫn người tới đây ạ?”

“Đương nhiên là dẫn tới nơi đã chuẩn bị.”

Thư ký hiểu ý, gật đầu đi gọi điện thoại.

Năm giờ chiều hôm đó, ba vị đại sư cùng được đưa vào xe. Một người trong đó chính là Chu đại sư. Còn hai người còn lại, một người đàn ông trung niên mặc vest đi giày da không giống người trong nghề phong thủy huyền học mà giống dân bán bảo hiểm hơn, hắn tự xưng là Vương đại sư. Người còn lại là một phụ nữ trẻ tuổi, khoác một chiếc áo choàng nữ tu nom như đi bồi dưỡng ở nước ngoài về, tự xưng là Mã thần bà.

Chu đại sư liếc mắt, nhủ thầm còn chẳng ra dáng bằng mình.

“Đến rồi.” Tài xế ở ghế trước nói.

Lúc này mọi người mới nhìn ra ngoài cửa sổ xe, Vương đại sư thay đổi sắc mặt đầu tiên, cả giận bảo: “Thế này là có ý gì? Nhà họ Kinh còn muốn thử chúng tôi?”

Ngoài cửa sổ là khu nghĩa địa.

Dù sao Chu đại sư giả danh lừa đảo nhiều năm, ở nơi thế này cũng chẳng thấy sợ.

Ông ta phủi tay áo, nói: “Dù sao nhà họ Kinh cũng là một gia tộc lớn, đương nhiên sẽ không dễ dàng thuê bất cứ ai rồi. Làm vậy cũng dễ hiểu, nhưng không biết sau đó có chuẩn bị lễ tạ lỗi chưa?”

Lúc bấy giờ tài xế mới cười nói: “Đương nhiên là có. Đối với người có năng lực, ông Kinh đã chuẩn bị một món tiền lớn và một căn hộ ở trung tâm thành phố.”

Vương đại sư nghe vậy bèn im lặng ngay.

Mã thần bà lập tức mở cửa xe, xuống trước: “Nói đi, muốn chúng tôi làm gì?”

Những người khác cũng bước xuống theo.

“Nghe nói khu này có quỷ trên bia mộ. Ai đến cúng bái, nó sẽ trộm đồ cúng, còn hù dọa người đó mất hồn mất vía.” Tài xế nói.

Vương đại sư: “Chỉ vậy thôi à?”

Tài xế bình tĩnh nói tiếp: “Sáng mai, tôi sẽ đến đón các vị.” Nói xong lái xe đi trước.

Để tỏ ra bản thân vững vàng như dân lão làng, Chu đại sư chủ động chọn một bia mộ rồi ngồi xuống, trong lòng hoảng loạn cỡ nào, chỉ mình ông ta biết.

Tài xế vừa đi không lâu.

Mã thần bà bỗng dưng ngẩng đầu nói một câu: “… Hoàng hôn rồi.”

Những âm thanh xung quanh nghĩa địa cũng dần biến mất, gió nổi lên, rõ ràng mặt trời vẫn chưa hoàn toàn khuất núi nhưng ai cũng cảm nhận được hơi lạnh.

“Đậu má nó, sao không nói ở đây ngoài con quỷ bia mộ còn có nhiều ác quỷ chết thảm như vậy?”

Vương đại sư và Mã thần bà đều thay đổi sắc mặt, vội vàng cúi xuống xoay người bắt đầu vẽ bùa, bày trận, bận rộn quên cả trời đất.

Chu đại sư cứng đờ ngồi ở đó, chẳng thấy mống ác quỷ nào mà chỉ thấy cơ thể càng lúc càng lạnh.

Sắc trời càng lúc càng tối.

Trong khoảnh khắc mặt trời hoàn toàn khuất bóng ở đường chân trời, Vương đại sư kêu lên sợ hãi: “Nhiều quỷ nhỏ vậy ư?!”

Vô số bóng đen bắt đầu chui ra từ dưới mặt đất, nhảy disco trên mộ.

Trời đựu má ơi!

Chu đại sư cứng đờ đến mức không nhúc nhích được. Những bóng đen nhanh chóng nhìn trúng ba người sống bọn họ, cùng nhau ùa lên.

Thôi bỏ mẹ rồi!

Biết trước thế này đã bỏ chạy giữa đường cho xong. Chu đại sư vẫn ngồi đực ra đó, cổ họng không thể phát ra âm thanh nào. Nhưng trong chớp mắt, trên người ông ta lóe lên một tia sáng yếu ớt giống như một tia sáng nhỏ nhoi trong đêm tối, nhỏ bé nhưng lại vững vàng, không rung lắc cũng không lay động.

Lũ quỷ nhỏ lập tức biến mất như làn khói.

Chu đại sư sờ lọ thủy tinh nhỏ trong ngực. Thứ mà cậu Bạch cho ông ta… thật sự có tác dụng ư?

Ngày hôm sau, tài xế tới đón người, cả ba vẫn còn sống, nhưng lúc đi báo cáo lại với Kinh Đình Hoa, anh ta chỉ nhắc tới một người.

Tài xế: “Chu đại sư không giỏi bình thường thôi đâu. Lúc mặt trời lặn về phía tây, những người khác vội vàng bắt đầu bày trận vẽ bùa, chỉ có mình ông ta là khác. Từ đầu đến cuối ông ta luôn ngồi yên tại chỗ, chẳng thèm ngó ngàng gì. Với ông ta, dường như những thứ ô uế kia đều chỉ là con kiến trên đất.”

Kinh Đình Hoa cũng khá bất ngờ: “Thật sao? Đưa cho ông ta bốn mươi vạn trước, sau đó sai người đi theo ông ta về nhà, nhất định phải điều tra rõ ràng thân phận của ông ta rồi mới được dùng.”

“Tôi đã hỏi rồi, nghe nói trước kia ông ta xem phong thủy đoán mệnh, xua đuổi tà ma cho các nữ nghệ sĩ. Có lẽ trước kia tài nghệ chưa được sử dụng hợp lý, chứ không phải kẻ lừa đảo lộng hành gì đâu.”

“Vậy cũng phải kiểm tra kỹ lại, những việc này không phải chuyện nhỏ.”

“Đúng đúng, ông nói chí phải.”

Tài xế lập tức làm theo lệnh.

Tài xế đưa cho Chu đại sư bốn mươi vạn tiền mặt. Khi vô số tiền mặt bày ra cạnh nhau, sự thôi thúc đó đương nhiên không cần nói cũng biết. Đây cũng là một biện pháp biến tướng để Kinh Thị phô trương sự giàu có.

Dĩ nhiên Chu đại sư sướng phát rồ, vội vàng cầm tiền trong tay rồi lao ra khỏi tòa nhà Kinh Thị. Tài xế lập tức phái người đi theo, ai ngờ nửa đường lại mất dấu.

Anh ta đành phải gọi điện cho Kinh Đình Hoa.

Kinh Đình Hoa trầm mặc một lát: “… Xem ra đúng là một người có bản lĩnh thật. Nếu đã mất dấu thì chắc hẳn ông ta dùng pháp thuật gì rồi. Chờ ngày mai mời người ta đến Kinh Thị, tôi sẽ đích thân hỏi ông ta.”

Cúp điện thoại, cuối cùng Kinh Đình Hoa cũng yên tâm. Có người có thể bù đắp chỗ trống của Cừu đại sư, chẳng mấy chốc mọi chuyện sẽ trở lại quỹ đạo lần nữa. Nếu người này có ích, ông ta không ngại trả thêm chút tiền.

Mà bên này Chu đại sư vừa xuống xe, vội vàng bước vào một khu nhà nhỏ. Trong sân, Bạch Ngộ Hoài và Kinh Tửu Tửu đang ngồi đối diện nhau chơi cờ máy bay.

Chu đại sư đặt cặp da trong tay xuống, lấy tiền bên trong ra, mặt mày hớn hở nói: “Kinh Đình Hoa cho này!”

“Nào nào nào, cậu Bạch một nửa, tôi một nửa, cậu chủ nhỏ còn hơn một nửa.”

Chu đại sư có mắt nhìn lắm à nha! Rõ ràng lời nói của cậu nhóc này rất có tác dụng.

Chu đại sư nhìn Kinh Tửu Tửu, vỗ ngực: “Bao giờ tôi kiếm đủ ba nghìn vạn, tôi sẽ chia cho cậu một nghìn năm trăm vạn!”

 

Bình luận

0 0 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x