Tieudaothuquan

Chương thứ ba

Giang Diễn có thói quen chạy bộ vào lúc sáng sớm, sáu giờ bầu trời vùng ngoại thành vẫn còn xám xịt, hắn chạy quanh đường núi suốt một giờ, hít thở không khí trong lành và mát mẻ, sảng khoái tinh thần.

Về đến nhà, phòng khách đã được quét dọn sạch sẽ, trên bàn ăn không dính chút bụi có hai ly đồ uống, nước ép chanh tươi và cà phê Mỹ cho hắn lựa chọn.

Người giúp việc thuê về có cẩn thận săn sóc tới mấy so ra vẫn kém Trình Kiến Du, Giang Diễn lớn lên ở nước ngoài đã quen với bữa sáng kiểu Tây, chính vì thế Trình Kiến Du đã tham gia lớp học nấu món ăn Tây, bữa sáng của mỗi ngày trong tháng đều không lặp lại.

Trình Kiến Du không có sở thích gì, sở thích duy nhất chính là dính lấy hắn. Vài năm trước, sự ngoan ngoãn của Trình Kiến Du đã vô cùng thỏa mãn mong muốn chinh phục của hắn, nhưng mấy năm gần đây càng ngày càng tẻ nhạt vô vị, tựa như cốc nước sôi để nguội vậy.

Thế nhưng là người thì không thể không uống nước.

Giang Diễn uống xong cà phê, mùi trứng rán tràn ngập trong bếp, ngửi mùi là muốn ăn. Hắn tựa vào khung cửa, Trình Kiến Du đang đeo một chiếc tạp dề màu đen, hai sợi dây mỏng đan chéo thắt nơ bướm sau lưng, vòng eo mỏng manh không hề bị cản trở. Giang Diễn hơi nheo mắt, giơ tay gõ cửa.

Trình Kiến Du đang thái rau, nhìn lại: “Em đã làm bánh mì nướng, anh có muốn ăn gì không?”

Giang Diễn sải bước đi tới, vòng qua eo Trình Kiến Du chống tay lên bệ bếp, vùi đầu vào cổ cậu hít sâu, dấu đỏ mới có từ đêm qua như đang nở rộ, sữa tắm mùi trà thật ngọt ngào: “Ngày mai cởi trần đeo tạp dề cho tôi xem nhé.”

Trình Kiến Du liếc nhìn hắn, tháo dây tạp dề: “Anh muốn làm gì?”

Giang Diễn cắn nhẹ vành tai trắng nõn của cậu: “Em đoán đi.”

Trình Kiến Du còn chưa kịp trả lời, bắp chân đã mềm nhũn, một tay che lấy lỗ tai: “Anh có nhìn thấy bánh kem trong tủ lạnh không?”

“Ném đi rồi.” Giang Diễn hời hợt nói, tối hôm qua người giúp việc dọn dẹp lại tủ lạnh lấy ra một hộp bánh kem nhỏ chưa được mở, bởi vì nhìn không ra ngày hết hạn cho nên điểm đến của nó chính là thùng rác.

Trình Kiến Du sững sờ, hít một hơi thật sâu: “Ừm.”

“Mất mát lắm sao?” Giang Diễn mỉm cười lạnh lùng vỗ mặt Trình Kiến Du: “Bánh của ai mua cho em à?”

Trình Kiến Du nhích vai, cố gắng tránh vòng tay của Giang Diễn, nhưng càng bị hắn ôm chặt hơn, cậu im lặng vài giây rồi nói khẽ: “Là của em tự mua.”

“Nói dối.” Giang Diễn đương nhiên tin, Trình Kiến Du yêu hắn chết đi sống lại, sao cậu có đủ can đảm để nghĩ tới chuyện khác? Giang Diễn chỉ muốn tìm một cái cớ bắt nạt cậu thôi, để Trình Kiến Du hiểu rõ cậu là người của ai.

Giang Diễn nghiêng đầu cắn vào gáy cậu, Trình Kiến Du khẽ kêu một tiếng, cả người run rẩy vì đau đớn, giọng nói Giang Diễn chậm rãi vang lên bên tai, vừa dịu dàng vừa lạnh lùng: “Nếu tôi phát hiện em có mập mờ với ai, tôi sẽ đánh gãy chân em.”

Trình Kiến Du im lặng một lúc, quay đầu lại, giống như một chú nai con ngoan ngoãn tựa vào vai Giang Diễn: “Anh nỡ đánh gãy chân em sao?”

“Sao em dâm đãng quá vậy?” Giang Diễn cười khẽ, đẩy cậu ngồi lên bệ bếp, Trình Kiến Du đụng vào bếp ga phía sau, phản xạ lấy tay đỡ mép bệ bếp lạnh lẽo: “Anh không thích à?”

Âm cuối như thể chìm trong mật ngọt, khẽ nhếch lên như chiếc đuôi ong.

Giang Diễn dùng hành động trả lời câu hỏi của Trình Kiến Du, hắn kéo nút áo mỏng manh của cậu ra, bụng của Trình Kiến Du đau đớn, cậu yếu ớt giãy giụa vài lần. Giang Diễn là kiểu người thuộc phái hành động, đã làm thì phải làm tới cùng, chỉ trong vài phút ngắn ngủi, đầu ngón tay Trình Kiến Du dùng sức bấu vào bệ bếp đều đã chuyển sang sắc trắng.

Trứng rán trong chảo được rán bằng khuôn trái tim, cậu còn khéo léo dùng sốt cà chua vẽ mặt cười, nhiệt độ nóng hổi theo thời gian nguội dần, sệt sệt rắn lại ở đáy chảo, biến thành cơm thừa rượu cặn.

Chú chó đen trắng nằm uể oải ở cửa, thè lưỡi ngáp dài, nó nhàm chán nhìn những bông hoa rực rỡ trong vườn cho đến khi một bàn tay sạch sẽ giơ trước mắt nó, xoa cái đầu xù xù của nó rồi khẽ hỏi: “Hôm nay cho em ăn đồ hộp có được không?”

Tại studio của Bối Tín Hồng.

Lần trước đã lật bài ngửa, giờ đây Bối Tín Hồng dứt khoát tháo luôn cái mặt nạ giả dối xuống, không vòng vo nữa mà mở miệng ra lệnh luôn: “Trình Kiến Du, trong vòng một tháng tôi muốn xem nửa phần sau của kịch bản này.”

Trình Kiến Du vẫn còn một phần việc chưa giao, một bộ kịch bản phim suy luận bí ẩn, phần trước Bối Tín Hồng đã đưa cho bên công ty đầu tư rồi, đối phương rất hài lòng, giá cả đưa ra khó có thể cưỡng lại, họ còn mời cả đạo diễn nổi tiếng Lương Khâu tham gia.

Lương Khâu học ngành đạo diễn ở học viện, đã ra mắt hơn mười năm, am hiểu nhất trong việc kết hợp các bộ phim thương mại và văn nghệ, cực kỳ mát tay, những tác phẩm của Lương Khâu đều ăn khách và vô cùng nổi tiếng, các phương tiện truyền thông cùng với cư dân mạng mệnh danh ông là “đạo diễn báu vật”.

Nếu Bối Tín Hồng có thể hợp tác với Lương Khâu, sự nghiệp của ông sẽ lên một tầm cao mới, tiền bạc công danh ở ngay trước mắt, vươn tay ra là có thể lấy được.

Hai tay Trình Kiến Du nhàn nhã đút vào túi quần, nói chậm rãi: “Tôi không có cảm hứng, không thể viết được.”

“Ý của cậu là tiền vẫn chưa đủ hả?” Bối Tín Hồng cười khẩy, lấy thẻ ngân hàng từ ngăn kéo rồi ném lên bàn: “Bây giờ cậu có cảm hứng chưa?”

Trình Kiến Du bình tĩnh lắc đầu, không nói một lời nào, tiền đồ của Bối Tín Hồng đang vô cùng xán lạn, sao ông ta có thể để cậu ngáng đường được chứ? Bối Tín Hồng đang cố gắng bắt trúng thứ cậu cần: “Trình Kiến Du, tác phẩm của cậu sẽ có Lương Khâu làm đạo diễn, lẽ nào cậu không mong đợi hay sao? Cậu còn do dự gì nữa?”

Ánh mắt của Trình Kiến Du thả lỏng, dáng vẻ như đang suy nghĩ, Bối Tín Hồng thừa thắng xông lên: “Tôi sẽ không nhận tiền nhuận bút cho kịch bản này, miễn là cậu sẵn sàng viết, tiền cậu cứ lấy hết đi.”

Trình Kiến Du cúi đầu xuống, nhìn vào mũi giày: “Tôi không cần tiền.”

Bối Tín Hồng hoàn toàn cho rằng cậu đang già mồm, trên đời ai lại chê tiền?

“Cậu không muốn kiếm tiền sao? Còn người cô đang bị ung thư của cậu cũng không cần tiền luôn à? Bà ấy nuôi cậu lớn từng này, cậu có thể mặc kệ bà ấy? Tôi đã nghe ngóng rồi, mỗi lần hóa trị cũng mất vài nghìn, cậu trả nổi sao?”

Trình Kiến Du im lặng.

Bối Tín Hồng ném mồi xuống một lần nữa như thể câu cá: “Cứ cho là cậu không nghĩ tới cô cậu thì cũng phải nghĩ đến bản thân, nếu như Giang Diễn chán cậu rồi thì cậu phải làm sao đây?”

Trình Kiến Du do dự nói: “Tôi sẽ suy nghĩ về chuyện đó.”

Bối Tín Hồng cảm thấy nhẹ nhõm trong lòng, quả nhiên dùng tiền luôn có tác dụng, trên thế giới này có người nào mà không thích tiền?

Lời hứa với Trình Kiến Du rất mờ ảo, biên kịch là một ngành rất phức tạp, muốn nhận tiền nhuận bút phải chờ sau khi nhà đầu tư phát hành. Đến lúc đó ai sẽ làm chứng những lời ông ta nói ngày hôm nay? Ai dám làm chứng chứ?

Mặc dù Trình Kiến Du rất thông minh, nhưng tuổi đời còn quá trẻ!

Các vật dụng cá nhân của Trình Kiến Du trong studio ít đến đáng thương, ngoại trừ máy tính xách tay, chỉ có hai chậu cây xanh tươi tốt.

Tin tức cậu nghỉ việc lan truyền nhanh chóng, Trình Kiến Du rất nổi tiếng trong văn phòng nhỏ bé chỉ gồm ba mươi con người này. Khi cậu vừa gia nhập studio vào năm năm trước, mọi người đều trông chờ vào nhân tài non trẻ ấy, kịch bản đầu tiên đã khiến các nhà sản xuất đạo diễn nổi tiếng tranh nhau hỏi thăm, một chữ tựa nghìn vàng, một biên kịch mới lại có hào quang đến thế…

Nhưng tất cả mọi người đều đã lầm, cứ ngỡ cậu là chim đại bàng bay chín vạn dặm như diều gặp gió, nhưng không ngờ cậu chỉ lóe sáng một cái rồi biến mất, hệt như sao băng.

Các nhân viên đều nói Bối tổng rất hào phóng, đã nuôi dạy Trình Kiến Du suốt năm năm qua, nhưng cuối cùng Trình Kiến Du lại cuốn gói ra đi.

Trình Kiến Du mở máy tính, ngồi xuống: “An An, gửi hợp đồng của nhà đầu tư cho tôi.”

Cậu kéo con chuột đến trang cuối cùng theo trí nhớ, liếc qua dòng điều kiện cam kết một cách bình tĩnh, khỏe môi hơi nhếch lên.

[Nếu bên B không cung cấp bản biên kịch cho bộ phim này trong khoảng thời gian đã hẹn trước, phí bồi thường vi phạm hợp đồng là sẽ giảm 5% tiền nhuận bút mỗi ngày của bộ phim cho đến khi bên B hoàn thành thỏa thuận.]

Thật đáng tiếc, thầy Bối không thể nhận được số tiền kia rồi.

Trình Kiến Du duỗi người: “An An, máy tính của tôi tạm thời nhờ cô giữ hộ, đừng để ai động vào.”

An An đứng dậy gật đầu, cô không có gia thế, ăn nói thì vụng về, trong studio là con tôm nhỏ ở dưới đáy, chỉ có Trình Kiến Du là coi cô như một người bạn: “Anh Du, ảnh trên màn hình máy tính của anh là Giang Diễn ạ?”

“Chính là anh ấy.” Trình Kiến Du liếc nhìn khuôn mặt đẹp trai sắc sảo của Giang Diễn, thân dưới theo phản xạ mà bủn rủn không sức lực.

An An muốn nói lại thôi, Giang Diễn hoàn toàn xứng đáng với cái tên lưu lượng đỉnh cấp, mỗi năm kể từ khi debut anh ta đều cho ra một album chất lượng cao, trong thời đại ngành công nghiệp đĩa nhạc sắp chết này, Giang Diễn đã dùng nỗ lực của bản thân để cứu vớt lấy nó.

Có một câu nói rất phổ biến trong giới fan hâm mộ: Khiêm tốn là thần, cao ngạo là quỷ.

Đi kèm với nổi tiếng thì luôn có những tai tiếng không thể đếm xuể, nửa thật nửa giả, rất khó để phân biệt.

Trong số đó, nổi tiếng nhất là Giang Diễn và Trình Kiến Du, vài năm trước, mọi người chụp được ảnh hai người đi nghỉ ở nước ngoài. Vào một đêm đông nước đóng thành băng, Trình Kiến Du đã xếp hàng cả đêm chỉ để mua một đôi giày phiên bản giới hạn, lúc ấy hashtag của truyền thông là:  #Nghi ngờ người bạn của Giang Diễn đêm khuya xếp hàng ôm giày thể thao theo đuổi tình yêu#

Chuyện này đã dẫn tới phong ba bão táp, nhưng đoàn đội của Giang Diễn không thừa nhận cũng không phủ nhận, để công chúng tự suy đoán, cho đến ngày hôm nay, ngoài những người trong ngành biết Trình Kiến Du và Giang Diễn thực sự là một cặp, thì những người ngoài ngành đều chẳng biết thật giả.

“Anh Du, Giang Diễn là bạn trai của anh ạ?” An An cẩn thận hỏi.

Trình Kiến Du dừng lại, dường như mỉm cười, ngẩng đầu lên khỏi laptop, hờ hững nói: “Không phải.”

Hết chương thứ ba

 

Bình luận

4.7 3 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x