Tieudaothuquan

Góc nhìn A: Thụ

Góc nhìn B: Công

A1

Ngày chúng tôi chuyển đến, thành phố này đang có tuyết rơi.

Từ nam chí bắc, mười bảy năm qua, chưa ai trong chúng tôi từng thấy tuyết rơi dày như vậy.

Ngồi trong xe, ngoài cửa sổ là một thế giới khác.

Cảnh tuyết trắng xóa, mù sương, rơi thành từng đám không giống những gì tôi đọc trong sách.

Có lẽ đó không phải lỗi sai của cuốn sách, mà sai là thời điểm tôi đọc nó, với lượng kiến thức hạn hẹp của mình, tôi không thể hình dung được nó, vậy nên tôi đã tự nhận định, tự dựng hình ảnh trong tâm trí.

Bây giờ thấy tuyết thật, khó tránh khỏi có chút khác biệt.

Ngón tay tôi chọc lên cửa sổ kính, để lại những dấu vân tay mờ mờ. Khi tôi đang cố gắng mở cửa sổ và với tay ra để hứng một nắm tuyết sắp rơi, đứa em trai hiếu động ngồi bên cạnh lập tức nắm lấy tay áo tôi, nói: “Anh, anh xem cái gì kia?”

Tôi ngoảnh lại, nhìn ra cửa sổ bên kia.

“Pizza đấy.” Tôi đáp.

Nó vỗ vào người tôi, không hài lòng với câu trả lời ấy: “Dĩ nhiên em biết đó là pizza, ý em là tên cửa hàng! Chỗ chúng mình không có!”

Thành phố chúng tôi từng sống cách đây rất xa, xa tới mức cùng một quốc gia mà như khác múi giờ.

Thời gian mặt trời mọc và mặt trăng lặn khác nhau, thời gian mọi người ra ngoài và về nhà cũng khác nhau.

Thật ra chúng tôi sống ở đó khá ổn, nhưng buộc lòng phải theo mẹ đến đây để đoàn viên với bố.

Em trai nói: “Buổi tối ăn pizza được không?”

“Không được.” Tôi quả quyết từ chối nó, “Anh không thích.”

“Nhưng em muốn ăn.”

Chúng tôi luôn như vậy đấy. Là anh em sinh đôi, nhưng trước nay chưa bao giờ ăn ý với nhau.

Năm xưa khi sinh ra chúng tôi, mẹ đã đặt tên một Nam một Bắc, ngụ ý rằng bố và mẹ cách nhau trăm sông nghìn núi, hai chúng tôi là nhân chứng tình yêu của họ.

Nhưng có lẽ cái tên cũng quyết định tính cách.

Tính tình chúng tôi trái ngược nhau giống như tên.

Nó dựa vào người tôi, lẩm bẩm: “Ở đây có vẻ lạnh thật.”

“Chắc thế.”

“Ở đây hình như rất ít người.”

“Chắc thế.”

“Ở đây trông chẳng khá hơn chỗ chúng mình là bao.”

“Chắc thế.”

Nó cười tôi: “Anh có thể nói câu khác không?”

“Có thể.” Tôi đáp, “Em ồn quá.”

Chúng tôi đang “đấu võ mồm” thì đã đến nơi… trước một tòa nhà dân cư bình thường ở thị trấn nhỏ phía bắc này.

Em trai phàn nàn: “Sao ông ấy không tới đón chúng ta?”

Mẹ ngồi phía trước im lặng nãy giờ, quay lại nói: “Chút nữa vào nhà, các con đừng nói linh tinh.”

Một ngày trước khi chúng tôi đến, hành lý đã được chuyển đến.

‘Kiện hàng’ cuối cùng chính là thân xác chúng tôi đây.

Vừa mở cửa xe, một làn gió mát lập tức lùa vào, tôi nghe em trai sau lưng lẩm bẩm chửi bậy.

Tôi quay lại nhìn, nó đã xuống xe từ bên kia.

Nhìn mặt đất trắng xóa trước mặt, tuyết bị bánh xe đè lên nom như kem được tạo hình bằng khuôn.

Tôi cẩn thận bước lên như sợ mình sẽ bước hụt, rơi từ lớp kem bên trên vào ruột bánh gato mềm mịn bên trong.

Vì tôi không thích ăn bánh gato, nên rất sợ.

Khoảnh khắc ngón chân chạm đất, tôi suýt trượt chân.

Em trai quấn áo khoác chạy lại kéo tôi: “Lề mà lề mề!”

“Trơn đấy.”

Tôi vừa dứt câu thì nó ngã lăn quay ngay dưới chân tôi.

Tôi cười hả hê, nhìn nó nhướng mày nhưng không đưa tay ra kéo nó dậy.

Trong khi hai chúng tôi quậy ở đây, mẹ đã cầm chiếc túi xách mà bà mua bằng rất nhiều tiền, bước tới cửa tòa nhà.

Bà ngoảnh lại gọi chúng tôi, “Lại đây nhanh lên, đừng làm ồn.”

Em trai ngửa đầu nhìn tôi, bĩu môi vươn tay ra với tôi.

Tôi kéo nó dậy, cẩn thận đi về phía cửa đơn nguyên* kia.

(*Một tòa nhà trong quần thể nhiều tòa nhà dân cư)

Đây chỉ là một tòa nhà dân cư bình thường, trông chỉ mới hơn tòa nhà chúng tôi từng ở một chút.

Mẹ bấm chuông cửa tầng dưới, trong mấy chục giây chờ câu trả lời, có vẻ bà ấy rất căng thẳng.

Lúc đó tôi không hiểu tại sao mẹ lại căng thẳng, nhưng vài phút sau thì tôi hiểu ra.

Giọng người đàn ông vang lên, trầm thấp và chững chạc khiến tôi thấy lạ nhưng cũng hơi quen thuộc.

Trong mười bảy năm qua, số lần tôi gặp người đàn ông này có thể đếm được trên đầu ngón tay. Tôi gọi ông ấy là bố, nhưng ông ấy luôn vắng mặt.

Ông ấy vắng mặt trong cuộc sống của chúng tôi, mang theo chiếc vòng nguyệt quế ‘Người cha’ đến xứ lạ.

Mãi sau này tôi mới biết, đây không phải ‘xứ lạ’ với ông ấy, chỗ chúng tôi mới là ‘xứ lạ’.

Tôi và em trai đứng trên bậc thềm sau lưng mẹ, nhìn chiếc túi mới mua, áo khoác mới sắm và bộ tóc mới uốn của bà.

Bà rất xinh đẹp, đã ngoài bốn mươi nhưng bóng lưng còn trẻ hơn cô gái xinh đẹp nhất trong thị trấn của chúng tôi.

Mái tóc bà rất dày, lúc nào cũng buộc bừa sau đầu, giống như thái độ sống tùy ý của bà. Nhưng khi sắp chuyển nhà, bà đã đến tiệm cắt tóc xịn nhất trong thị trấn, tìm thợ làm tóc đắt nhất để uốn tóc cho mình.

Trong mắt tôi, mái tóc này uốn hơi lỗi.

Phần đuôi tóc xoăn lại, từng lọn tóc cuộn vào nhau, khiến bà trông như nữ ca sĩ Thượng Hải xưa trong phim truyền hình. Ý tôi không phải là bà không đẹp, bà không xuất sắc, chẳng qua là tôi thấy không hợp với bà.

Khuôn mặt thanh tú của bà phù hợp với kiểu búi tóc hơi xõa hơn.

Rất xinh đẹp.

Nhưng em trai tôi lại nói bà thế này rất đẹp, giống như nữ chính trong phim, có thể khiến mọi người yêu mến ngay từ cái nhìn đầu tiên.

Hiển nhiên lời khen của nó càng khiến bà vui hơn, tôi cũng đành im lặng.

Không biết tại sao, giây phút chúng tôi đứng trong gió lạnh chờ mở cửa, tôi nhìn theo bóng lưng bà, vậy mà lại nhìn ra chút buồn bã.

Buồn gì vậy?

Tôi cũng chẳng biết.

Sau khi giọng người đàn ông vang lên, mẹ tôi mừng rỡ.

Bà trìu mến gọi tên ông rồi nói: “Chúng em đến rồi.”

Tôi nghe thấy tiếng mở khóa, cửa lầu mở ra.

Mẹ giục chúng tôi lên lầu, nói: “Có anh trai ở đây, các con vào nhà không được làm ồn.”

Chúng tôi đều không hiểu ý bà, cho đến khi bước vào nhà, đứng ở cửa và lúng túng nhìn vào.

Một chàng trai cao ráo, trạc tuổi chúng tôi, mặc quần jean và áo len trắng đang đứng đó, nhìn chúng tôi ngoài cửa.

Anh đứng cách đó vài bước, không xa sau lưng người mà chúng tôi gọi là bố.

Nhưng khi nhìn chúng tôi, anh như con đại bàng đơn độc đang nhìn những ngọn núi phía xa, và con mồi mà anh nhắm đến trong những ngọn núi.

Tôi hơi sợ anh.

Tôi định tránh xa ngôi nhà này.

B1

Sáng nay lúc thức dậy, bố tôi đang gọi điện thoại, tôi nghe ông ấy báo địa chỉ nhà mình.

Tôi biết có ai đó sắp tới.

Trang 29 của sách bài tập bị tôi xé nát, bởi vì trên đó có một chữ mà tôi không muốn nhìn thấy.

Nếu người cũng có thể làm thế này thì tốt biết mấy.

Tôi không muốn nhìn thì có thể xé nát.

Hoặc là, tôi tự xé nát mình.

Hơn bảy giờ, ngoài trời bắt đầu rơi tuyết dày đặc.

Tôi vừa ăn mì ông ấy nấu, vừa cầu mong tuyết rơi dày hơn nữa. Tốt nhất là tuyết rơi chặn đường, để không ai ra cũng chẳng ai vào được.

Nhưng bọn họ vẫn vào.

Bố tôi bảo tôi đừng quá ích kỷ, sau này phải trở thành một người anh.

Rốt cuộc là ai ích kỷ?

Tôi chợt thấy con người mà mình đã chung sống hơn mười năm này trở nên thật xa lạ.

Đôi vai rộng mà tôi nghĩ, thực ra không gánh trách nghiệm và tình yêu, mà là dối trá và phản bội.

Trước khi chuông cửa vang lên, tôi đang ngồi bên bàn đọc sách trong phòng.

Vốn chỉ có một mình tôi sống trong căn phòng ngủ này. Nhưng kể từ hôm nay, có hai anh em mà tôi chưa từng gặp, thậm chí mới biết về sự tồn tại của họ cách đây không lâu, sắp dọn vào ở.

Chiếc giường đôi của tôi đã bị thay bằng một chiếc giường đơn mua tạm.

Ở đối diện là giường tầng bằng gỗ mà ông ấy mua với giá hơn một vạn tệ, đặt dựa vào tường.

Giá sách của tôi bị dọn một nửa, bàn học của tôi bị trừ ra một nửa.

Thế giới của tôi bị chiếm một nửa.

Có lẽ, không chỉ là một nửa.

Bọn họ có hai người.

Tôi không quan tâm đến người phụ nữ đó, tôi chỉ ghét kẻ xâm chiếm lãnh thổ của tôi.

Lúc bố ra mở cửa, tôi cũng đi theo, thậm chí tôi còn muốn đi trước ông, để bọn họ nhìn thấy tôi đầu tiên ngay khi mở cửa.

Cho họ biết, rốt cuộc cái nhà này thực sự thuộc về ai.

Trước khi cửa mở, tôi nghe thấy tiếng bước chân, bên ngoài không có ai nói chuyện.

Tôi muốn biết bọn họ đang nghĩ gì.

Các người đã từng bị cướp đoạt hay xâm chiếm chưa?

Nói chung, đối phó với những kẻ xâm phạm thì phải cầm dao sắc khử từng tên một, nhưng suy cho cùng cũng không thể làm vậy.

Bố tôi nói: “Con có thể xem cô ấy như dì, nhưng Ngu Nam và Ngu Bắc là em trai ruột của con.”

Tôi nhìn bàn tay đang cầm nắm cửa của ông, trả lời: “Được.”

Tôi rất muốn xem hai kẻ xâm chiếm lãnh thổ của mình trông như thế nào.

Ông ấy mở cửa, tôi nhìn thấy họ.

Người phụ nữ kia khác xa những gì tôi tưởng tượng.

Tôi cứ tưởng bà ấy phải là loại người quyến rũ, đứng đâu sẽ quyến rũ ở đó, một con yêu quái ăn tim người giống như Đát Kỷ của Trụ Vương.

Nhưng ngoại hình của bà quá bình thường.

Không phải không ưa nhìn, chỉ là ưa nhìn một cách rất bình thường.

Bà nhìn thấy bố tôi, đôi mắt lập tức sáng lên. Một người phụ nữ bốn mươi tuổi lại cười như gái đôi mươi.

Có cần không vậy?

Sau lưng bà là hai cậu trai.

Tôi lẳng lặng nhìn họ, đánh giá không chút khách sáo.

Bố tôi nói, “Vào đi.”

Tôi hơi nghiêng người, tầm mắt đảo quanh hai tên đó.

Họ trông rất giống nhau, đó là lần đầu tiên trong đời tôi gặp một cặp song sinh.

Thậm chí tôi nghi ngờ, bố tôi luôn nói rằng chúng có gen của ông, nhưng liệu ông ấy có thể phân biệt điểm khác giữa hai anh em này không.

Bọn họ mặc quần áo giống hệt nhau, từ áo khoác đến cổ áo sơ mi lộ ra ngoài, cho đến chiếc quần jean.

Bọn họ thay giày ở cửa, ngay cả đôi tất cũng y chang nhau.

Sinh đôi, không có cá tính, không có lựa chọn, bọn họ là cái bóng của nhau.

Người phụ nữ kia cười nói với tôi, tôi lịch sự chào hỏi bà.

Bà không phải kẻ thù của tôi, mà là kẻ thù của mẹ tôi. Nhưng tiếc là mẹ tôi đã mất sớm, không thể mở mắt ra đối đầu với kẻ thù của mình.

Bà kéo hai cậu nhóc lại, nói với họ: “Đây là anh trai các con, tên là Bách Lâm.”

Ánh mắt tôi đảo qua đảo lại giữa đôi mắt của hai người, một đôi mắt nhìn thẳng vào tôi không biết sợ, như chú chim non cứng đầu cứng cổ, một đôi mắt không nhìn ra cảm xúc gì, lại cất tiếng trước.

Cậu ấy không có biểu cảm gì, vô cảm gọi tôi một tiếng: “Anh.”

Tôi phát hiện vành tai cậu hơi ửng hồng, chỉ đỏ ở phần chóp tai.

Chắc là hứng gió lạnh bên ngoài nên đỏ tai, dù sao cũng là lần đầu đến phương bắc.

Tôi cười với cậu, cũng không phải lấy lòng, chẳng qua là thấy thú vị.

Bỗng nhiên, ngôi nhà vốn không lớn bắt đầu trở nên đông đúc, ngôi nhà vốn hoang vắng dần có chút âm thanh.

Bố tôi và mẹ họ đang nói gì đó. Đã ăn nằm với nhau rồi, bây giờ lại giả bộ nói những lời khách sáo, chẳng biết có nghĩa lý gì.

Ba người chúng tôi đứng đây, tôi không nói gì, họ cũng chẳng lên tiếng.

Tôi như đang xem một vở kịch, xem ai trong số họ không thể kìm được trước.

Người bên trái lên tiếng trước.

“Anh ơi, em muốn đi toilet.”

Câu này không phải nói với tôi, mà là nói với người bên cạnh cậu nhóc.

Người mà cậu nhóc gọi là anh rõ ràng rất hoảng, tay cũng không biết phải đặt vào đâu.

Chúng tôi chỉ cách nhau chưa tới một bước, tôi có thể thấy rõ những giọt mồ hôi rịn trên trán và chóp mũi cậu ấy.

Cậu ấy mím đôi môi hơi nứt nẻ, nhìn tôi, ngập ngừng hỏi: “Anh ơi, toilet ở đâu ạ?”

 

Bình luận

5 4 đánh giá
Đánh giá bài viết
Theo dõi
Thông báo của
guest
0 Góp ý
Phản hồi nội tuyến
Xem tất cả bình luận
0
Rất thích suy nghĩ của bạn, hãy bình luận.x
()
x